Kỳ diệu những cậu bé khiếm thị… chơi đá bóng Reviewed by Momizat on . Với niềm đam mê môn túc cầu, các học sinh ở trường dành cho trẻ em khuyết tật Nguyễn Đình Chiểu (Lạc Trung, Hà Nội) đã làm được điều diệu kỳ đó. [caption id="at Với niềm đam mê môn túc cầu, các học sinh ở trường dành cho trẻ em khuyết tật Nguyễn Đình Chiểu (Lạc Trung, Hà Nội) đã làm được điều diệu kỳ đó. [caption id="at Rating: 0
You Are Here: Home » Tin tức » Kỳ diệu những cậu bé khiếm thị… chơi đá bóng

Kỳ diệu những cậu bé khiếm thị… chơi đá bóng

Với niềm đam mê môn túc cầu, các học sinh ở trường dành cho trẻ em khuyết tật Nguyễn Đình Chiểu (Lạc Trung, Hà Nội) đã làm được điều diệu kỳ đó.

Giải đấu diễn ra ở Thái Nguyên là HCV thứ 2 đội bóng đã giành được.

Giải đấu diễn ra ở Thái Nguyên là HCV thứ 2 đội bóng đã giành được.

Không khí các trận đấu diễn ra sôi nổi, kịch tính… không kém các trận cầu đỉnh cao ở các giải đấu trong nước và quốc tế.

Ngắm bóng bằng… tai

Nghe nói nhiều, nhưng được tận mắt chứng kiến, chúng tôi vẫn không khỏi ngạc nhiên và cảm phục khi xem các em bịt mắt đá bóng.

Diễn ra tại sân trường, hai đội thi đấu đầy hào hứng. Cùng với tiếng di chuyển rậm rịch của các “siêu sao nhí” là tiếng leng keng phát ra từ quả bóng đặc biệt (Đây là loại bóng được thiết kế đặc biệt với các quả chuông bên trong để tạo ra tiếng kêu cho các cầu thủ nhận biết- PV).

Thủ môn của mỗi đội bóng là một em mắt kém, vẫn thấy lờ mờ. Mỗi khi phát bóng, thủ môn lại gọi tên người sẽ được nhận bóng để gây chú ý. Khi tranh bóng trên sân, các cầu thủ khác liên tục hô “khẩu lệnh” là cụm từ “voi, voi” – (voice) để tránh va chạm với nhau.

Lê Đức Hường, trụ cột của đội bóng.

Lê Đức Hường, trụ cột của đội bóng.

Khi định vị được trái bóng đang hướng đến vị trí của mình, cầu thủ quỳ xuống xoải chân ra để đón bóng. Tuy nhịp độ trận đấu không thể diễn ra nhanh như các trận bóng thông thường nhưng cũng không kém phần hấp dẫn.

Cô giáo Nguyễn Thị Hồng Lanh, giáo viên thể chất của nhà trường cho biết: “Thường thì mỗi đội được dẫn dắt bởi hai HLV. Trong đó, một người đứng giữa sân để hô cho các cầu thủ hướng di chuyển và chuyền cho đồng đội. Một người đứng sau cầu môn của đối phương để hô cho các em biết vị trí của cầu môn để các em định hướng đá bóng vào gôn”.

Thiệt thòi vì mất đi khả năng quan sát, các cầu thủ khiếm thị tập trung hết tâm lực vào đôi tai. Vừa nghe tiếng bóng, vừa nghe tiếng HLV, vừa lắng nghe sự di chuyển của đồng đội… tất cả tạp âm bắt buộc các em phải tinh lọc bằng thính giác để nhận biết, định vị. Biết rằng luật bóng đá dành cho người khiếm thị không cho phép khán giả cổ vũ bằng những tiếng la cổ động.

Khóc cười cùng bóng đá

 Hai cầu thủ Ignasi Miquel và Emi Martinez của câu lạc bộ Arsenal (cao lớn- trong ảnh) cũng chịu thua với cách chơi bịt mắt đá bóng này..

Hai cầu thủ Ignasi Miquel và Emi Martinez của câu lạc bộ Arsenal (cao lớn- trong ảnh) cũng chịu thua với cách chơi bịt mắt đá bóng này..

Theo cô Nguyễn Thanh Hương, giữ vai trò quản lý học sinh khiếm thị của nhà trường, đội bóng được thành lập từ năm 2004. Do nhà báo Vũ Quang Vinh (khi đó là TBT báo Nhi Đồng kiêm Phó Chủ tịch Liên đoàn bóng đá Việt Nam- VFF, nay ông là TBT báo Thiếu niên Tiền phong) sáng lập.

Đội bóng được thành lập một phần nữa là do nhà trường luôn mong muốn tạo những sân chơi giải trí lành mạnh, bù đắp phần nào những thiệt thòi các em gặp phải.

Sau khi đội bóng được “khai sinh”, nhà trường đã mời các chuyên gia trong VFF tới trực tiếp chỉ dẫn, huấn luyện các em những kỹ năng cần thiết ở môn thể thao này. Cô Hương vui vẻ kể: “Từ lúc còn chưa có đội bóng, mỗi khi các mùa giải bóng đá diễn ra trong nước hay nước ngoài, các em đều say sưa nghe qua đài và truyền hình.

Nhất là những trận đấu của những đội mà các em yêu thích. Các em còn mang cả xoong nồi, chai lọ để cổ vũ. Mặc dù chưa một lần nhìn thấy họ thi đấu, nhưng chỉ cần hỏi tên các cầu thủ là các em có thể nói vanh vách cầu thủ đó đá như thế nào, có thế mạnh gì và ghi bao nhiêu bàn thắng”.

Bong-da-khiem-thi-4
Đội bóng tính đến hiện tại đã đào tạo được hàng trăm em. Nhiều em đã ra trường, các em nhỏ lại tiếp tục rèn luyện thay các thế hệ đàn anh đi trước thi đấu. Trải qua 5 mùa giải quốc gia (do Bộ Giáo dục và Đào tạo tổ chức 2 năm 1 lần: Lần thứ nhất tại Đồng Nai; lần 2 tại Quảng Trị; lần 3 tại Đắk Lắk; lần 4 tại Thái Bình; lần 5 tại Thái Nguyên), đội đã thu về được thành tích đáng nể: 2 HCV, 2 HCB và 1 HCĐ.

Em Lê Huy Hào là thủ môn chính của đội được khoảng 3 năm nay. Mắt Hào bị đục thủy tinh thể, vẫn có thể nhìn thấy lờ mờ, cộng thêm tố chất phản xạ nhanh, bắt bóng gọn nên được tín nhiệm vị trí giữ cầu môn. Hào kể: “Quê em ở tận Điện Biên. Em vào trường từ lúc 10 tuổi, đến nay đã được 8 năm. Em rất thích bóng đá vì đây là môn có tính cạnh tranh cao.

Bong-da-khiem-thi-5
Theo đà trận đấu, các cầu thủ vẫn sẽ lao về quả bóng có chuông để tìm và dẫn bóng. Như vậy nếu như không bật dậy ngay thì người đang nằm trên sân rất dễ bị cầu thủ khác đè lên, hoặc bị vết giày của người khác xéo lên, đau điếng vì họ…không nhìn thấy mà tránh.

Gắn bó với đội bóng nhiều năm, cô giáo Lanh có rất nhiều kỉ niệm không thể nào quên với các em.

Năm 2011 giải tổ chức ở Thái Bình, mặc dù đã cố gắng hết mình nhưng vẫn về Ba, nên cả đội rất buồn. Nhiều em nam đã khóc òa lên. Lúc đó, cô cũng rơi nước mắt nhưng vẫn cố an ủi động viên các em. Chỉ mấy câu, các em đã cười tươi hớn hở như đó chỉ là một bước lùi để tiến thêm 3 bước. Tinh thần vượt khó, cháy hết mình với đam mê của các em chính là bài học mà tôi may mắn có được”.

Trong đội, có em Lê Đức Hường được đánh giá là một “thần đồng”. Hường ở mái trường này 11 năm. Từ lúc còn bé xíu cậu đã mê tít những trận cầu. Anh chàng là fan của đội bóng Liverpool này đã không ít lần gặp chấn thương khi tập luyện.

Hường kể: “Do mới đầu chưa quen, di chuyển vô phương hướng nên chúng em va vào nhau, em bị chấn thương phải khâu mấy mũi. Thế nhưng, chưa bao giờ em có ý định từ bỏ luyện tập. Mặc dù em đã bật khóc ở giải đấu năm kia, nhưng bóng đá thực sự với em là niềm hạnh phúc”.

Hiện giờ, Hường vẫn là cầu thủ chủ chốt không thể thiếu của đội bóng. Nhìn cách tiền đạo này xử lý trái bóng, rê dắt bóng khéo léo, sút bóng hiểm hóc sẽ không ít cầu thủ bình thường…ghen tị. Ở giải đấu diễn ra năm 2013 ở Thái Nguyên, Hường được trao tặng danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất giải với 5 bàn thắng ghi được.

Có một điều khiến các thầy cô cũng như các cầu thủ khiếm thị này luôn trăn trở, đó là sau khi ra trường, “sự nghiệp bóng đá” của các em coi như chấm dứt. Như em Hường tâm sự: “Theo em biết ở Việt Nam ngoài giải thi đấu bóng đá do Bộ Giáo dục và Đào tạo tổ chức 2 năm 1 lần, thì không còn sân chơi nào khác cho các em. Em luôn ước ao có những giải đấu bóng đá như V.League, hay xa hơn là World Cup dành cho người khiếm thị” .

Trần Hùng – http://www.tamguong.vn

About The Author

Number of Entries : 569

Leave a Comment

*

© 2013 IDEAVIETNAM.ORG, Support By PWD Team

Scroll to top