Mái ấm của người khuyết tật Reviewed by Momizat on . Nhìn những sản phẩm thủ công mỹ nghệ như tranh sơn mài, tranh thêu, các sản phẩm giấy thủ công… đầy tính sáng tạo và khéo léo thì chẳng mấy ai nghĩ nó được làm Nhìn những sản phẩm thủ công mỹ nghệ như tranh sơn mài, tranh thêu, các sản phẩm giấy thủ công… đầy tính sáng tạo và khéo léo thì chẳng mấy ai nghĩ nó được làm Rating: 0
You Are Here: Home » Tin tức » Mái ấm của người khuyết tật

Mái ấm của người khuyết tật

Nhìn những sản phẩm thủ công mỹ nghệ như tranh sơn mài, tranh thêu, các sản phẩm giấy thủ công… đầy tính sáng tạo và khéo léo thì chẳng mấy ai nghĩ nó được làm ra từ những đôi bàn tay bị co quắp, dị tật, những đôi mắt chưa một lần nhìn thấy ánh sáng, đôi tai chưa bao giờ nghe thấy âm thanh của đời thường. Để làm ra những sản phẩm đó là nhờ sự khổ luyện của thầy và trò Trung tâm Vì ngày mai. Suốt 11 năm qua, trung tâm đã đào tạo hơn 800 học viên. Điều đáng mừng là khi ra trường họ đã tự nuôi sống được bản thân, hòa nhập cộng đồng và vươn lên trong cuộc sống.

Có trụ sở tại số 96, tổ 19B Cổ Nhuế, Từ Liêm, Hà Nội, trung tâm hiện có 62 học viên là người khuyết tật đến từ khắp mọi miền đất nước đang học và làm nhiều nghề khác nhau như may, thêu, làm tranh sơn mài, đan móc, quà tặng lưu niệm… Bà Lê Minh Hiền, Giám đốc Trung tâm cho biết: “Niềm vui của chúng tôi là ngày càng có nhiều người khuyết tật về đây học nghề và một nửa trong số đó là con em của cựu chiến binh bị nhiễm chất độc da cam/đi-ô-xin. Từ trung tâm, nhiều người khuyết tật đã thành công như Đặng Trần Thành, hiện là Giám đốc Công ty TNHH Thủ công mỹ nghệ “Khiếm thính 5 sắc màu” có trụ sở tại đường Hoàng Hoa Thám, Ba Đình, Hà Nội. Hay như em Nguyễn Thu Thương, người mang căn bệnh xương thủy tinh, luôn mang mặc cảm, tự ti, thế nhưng giờ Thương đã là Giám đốc thương hiệu đồ nổi tiếng Handmade Thương Thương. Ở trung tâm, đến nay đã có 30 đôi nên duyên vợ chồng”.

thien-huongHọc viên trong giờ học may tại trung tâm.

Đến với trung tâm, những người khuyết tật có tuổi đời từ 15 đến 35 với tất cả các dạng khuyết tật như: Bị liệt các chi, thiểu năng trí tuệ, khiếm thính, khiếm thị. Trước khi vào trung tâm, đa số họ thường mang mặc cảm, thiếu tự tin, sống khép mình. Nhưng sau một thời gian, họ xem nơi đây như ngôi nhà của mình, cùng hòa đồng, chăm chỉ với công việc hiện tại. Nguyễn Thị Hương, 27 tuổi, đến từ huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam, tuy chỉ 2 ngón tay và 3 ngón chân nhưng Hương khá hoạt bát và lanh lợi. Hương cho biết: “Em và em trai cùng hai đứa em con nhà chú đều bị nhiễm chất độc da cam. Thấy nhiều bạn trưởng thành, công việc ổn định, có nhiều người nên duyên vợ chồng tại trung tâm, nên em phấn đấu để hòa nhập với cộng đồng và trở thành người có ích. Em luôn ghi nhớ câu khẩu hiệu ở trung tâm: “Chỉ có kiến thức, nghề nghiệp, việc làm mới giúp chúng ta vượt qua bất hạnh của số phận và thoát khỏi đói nghèo”.

Gắn bó với các em từ năm 2007, ông Thái Văn Tặng, hiện là Phó giám đốc Trung tâm, được xem như người thầy, người cha dìu dắt các em trưởng thành. Ông Tặng chia sẻ: “Tôi là cựu chiến binh, bệnh binh từng tham gia chiến tranh biên giới Tây Nam, Tây Bắc. Mặc dù trong người còn nhiều vết thương nhưng chứng kiến nhiều con em đồng đội bị tật nguyền, sống cảnh khó khăn, nên hằng tuần tôi phải đi hàng trăm ki-lô-mét lên trung tâm dạy các em, các cháu nghề thêu chỉ mong sao những người khuyết tật có cuộc sống ổn định. Để đào tạo được người khuyết tật có được cái nghề là cả một quá trình vất vả vì đa số các cháu sức khỏe, nhận thức hạn chế, có rào cản nhất định với cuộc sống. Bởi vậy, chúng tôi phải hết sức nhẫn nại và kiên trì”.

Từ những tờ báo cũ, mẩu bìa và vải vụn tưởng như bỏ đi, qua những đôi tay tài hoa, khéo léo của các bạn trẻ khuyết tật ở trung tâm đã làm nên các sản phẩm có tính thẩm mỹ và sáng tạo, như: Lọ hoa, cốc, rổ, gối, lót tay, nơ cài… Những sản phẩm này được gắn lô-gô của trung tâm và hiện được người tiêu dùng trong và ngoài nước ưa chuộng. Từ năm 2009, sau khi có tư cách pháp nhân, trung tâm đã xây dựng bộ máy hoạt động rất chuyên nghiệp, có cả khối văn phòng, đào tạo, kinh doanh, kế toán, bảo vệ, chăm sóc đời sống. Kinh phí hoạt động dựa vào sự giúp đỡ của các tổ chức, cá nhân hảo tâm và nguồn thu được từ việc bán sản phẩm. Theo bà Lê Minh Hiền, lúc đầu học viên tốt nghiệp xin vào các cơ sở bên ngoài nhưng khó hòa nhập, nên ngay từ khi còn ở trung tâm, họ đã cùng làm theo nhóm và khi đã có tay nghề vững thì thành lập cơ sở riêng. Vì thế họ rất hiểu, thông cảm và cùng nhau vượt qua cảnh ngộ để hòa nhập.

Bài và ảnh: NGUYỄN CHÍ HÒA – http://www.qdnd.vn

About The Author

Number of Entries : 558

Leave a Comment

*

© 2013 IDEAVIETNAM.ORG, Support By PWD Team

Scroll to top